Việc chậm hoặc nợ lương nhân viên thường rơi vào các công ty tư nhân có tiềm lực hạn chế về kinh tế. Tuy nhiên, các công ty lớn và có tên tuổi cũng không phải là ngoại lệ.
Từ công ty nhỏ đến công ty lớn
Nhiều nhân viên công sở cho hay hiện họ đang đi làm trong tâm trạng chán nản vì công ty trả lương chậm, chẳng hạn lương tháng 12 năm ngoái thì cuối tháng 2 vừa rồi mới trả, lương tháng 1 thì tới cuối tháng 3 này mới có. Thậm chí có công ty mấy tháng nay vẫn nợ lương nhân viên do gặp khó khăn về tài chính.
Thu, đang làm cho một công ty về mỹ phẩm, cho biết do tác động của “bão giá”, mấy tháng nay công ty của cô làm ăn không được tốt lắm nên chậm trả lương cho nhân viên. Cứ cuối tháng giám đốc phải chạy vạy khắp nơi để đối phó với tiền lương.

Ảnh minh họaThu nói: “Mấy tháng nay công ty tôi trả lương rất chậm. Cuối tháng 2 vừa rồi, chúng tôi mới được lĩnh lương của tháng 1. Còn trước Tết, công ty phải xoay xở mãi mới có thể trả lương tháng 12 cho chúng tôi về ăn Tết. Thưởng thì đương nhiên là không có. Nói ra thấy thật tủi thân”.
Hay như Hùng, nhân viên kinh doanh của một công ty thời trang, mấy tháng nay anh chỉ được công ty trả lương cứng, còn tiền % từ các hợp đồng anh kiếm được thì vẫn đang bị nợ do công ty chưa thu được tiền từ khách hàng.
Hùng cho biết: “Nhân viên kinh doanh chúng tôi được tính lương bao gồm lương cứng và % doanh thu theo sản phẩm. Nhưng mấy tháng nay, do không đòi được nợ từ khách hàng nên công ty chỉ đủ tiền trả lương cứng. Giám đốc đã nhiều lần hứa hẹn sẽ trả phần còn nợ sớm nhất có thể nhưng cho đến giờ vẫn chưa thấy sáng sủa cho lắm”.
Việc chậm trả lương hoặc nợ lương nhân viên thường rơi vào các công ty tư nhân có tiềm lực hạn chế về kinh tế. Tuy nhiên, các công ty lớn và có tên tuổi cũng không phải là ngoại lệ.
Trang đang làm cho một công ty khá tên tuổi trong lĩnh vực du lịch. Bạn bè thường ganh tị mỗi khi Trang nhắc đến công ty của mình. Nhưng “ở trong chăn mới biết chăn có rận”, mấy tháng nay nhân viên ở công ty Trang đang kêu khóc vì bị nợ lương. Nguyên nhân cũng là vì doanh thu giảm do tác động của "bão giá".
Trang cho biết: “Từ sau Tết đến giờ, chúng tôi chưa nhận được đồng lương nào. Và nghe phong phanh là cuối tháng này tình trạng cũng chưa có gì khởi sắc hơn. Tôi cảm thấy rất nán”.
Lương bổng còn bị trả chậm và nợ như thế nên các chế độ bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế, thưởng... đương nhiên là không có. Nhiều giám đốc cứ đến ngày thanh toán lương hàng tháng là tìm cách ở trốn không đến công ty để tránh những câu hỏi của nhân viên và ủn đẩy trách nhiệm xin lỗi, hứa hẹn, giải thích đó cho kế toán hoặc thư ký, trợ lý của mình...
Nhân viên khốn khổ vì bị chậm lương
Việc chậm hoặc nợ lương đẩy nhiều nhân viên vào tình trạng khó khăn. Họ phải “thắt lưng buộc bụng” để đủ mọi cách để “sống sót” trong thời “bão giá” này.
Hùng nói: “Chẳng có tiền, tôi chẳng dám đi đâu. Bạn bè gọi điện rủ đi chơi cứ phải tìm cách thoái thác. Chuyện yêu đương cũng dẹp sang một bên. Không có tiền thì đi tán gái sao được. Thậm chí hiện giờ tôi phải sống qua ngày bằng mì tôm”.
Hay như Trang thì chuyển sang ăn cơm nhà hoặc mang cơm từ nhà đến cơ quan thay vì đi ăn ngoài. Quần áo, mỹ phẩm vốn là người bạn không thể thiếu của phụ nữ thì bây giờ cô cũng chẳng có tiền để mà quan tâm đến chuyện đó. Trang chia sẻ: “Tôi cảm thấy rất nản. Vẫn phải ăn, phải sống, vậy mà đi làm mà không có lương thì sống làm sao đây?”.
Tuy bị chậm hoặc nợ lương như vậy nhưng nhiều người vẫn ở lại công ty. Khi được hỏi vì sao bạn không chuyển sang công ty khác thì Thu cho biết: “Tôi cũng chán lắm nhưng hiện giờ vẫn chưa tìm được việc khác ưng ý nên tôi cứ tạm thời vẫn đi làm”.
Có nhiều người khi vào tình huống này cũng suy nghĩ như Thu. Họ tiếp tục ở lại làm vì chưa tìm được việc nào ưng hơn nhưng sự nhiệt tình cũng giảm đi nhiều đồng thời vẫn không ngừng ngó nghiêng tìm việc khác và sẵn sàng ra đi ngay khi có việc nào tốt hơn. Bên cạnh đó, một số phụ nữ đang thời gian mang thai nên cũng khó xin việc mới...
Trong khi đó, một số khác vì áp lực mưu sinh đã buộc phải tìm công việc khác để kiếm sống qua ngày dù có thể không ưng ý lắm.
Hà, 24 tuổi, chia sẻ: “Tôi là người tỉnh khác lên Hà Nội học và ở lại làm việc. Hàng tháng phải tự kiếm tiền chi trả cho rất nhiều thứ, nào tiền nhà, tiền điện, tiền nước... Vật giá tăng cũng đủ khốn đốn rồi. Giờ không có tiền tôi sống sao được nên tôi đã phải tìm tạm việc khác làm để trang trải chi phí”.
Theo aFamily.vn
wWw.Oxivn.com - Nguồn tin sưu tầm